Những hành động thiếu ý thức của một số người ra thăm Trường Sa

Thứ bảy, 26/04/2014, 22:52 (GMT+7)

(Biển đảo) - Mới đây, BBT đã nhận được loạt bài của lính đảo Trường Sa phản ánh những hành động thiếu ý thức của một số thành viên của các đoàn công tác khi ra thăm đảo. Theo dòng thời sự, BBT sẽ đăng tải chuỗi bài viết do CTV có bút danh Muối mặn Trường Sa phản ánh những khó nhọc, gian nan và tâm huyết của công dân, chiến sĩ trên quần đảo Trường Sa để chúng ta thấy tự hào về quần đảo thân yêu của chúng ta hơn.

Mời bạn đọc theo dõi và gửi về BBT những bài viết, ý kiến đóng góp để chúng ta cùng xây dựng nếp sống văn minh, vực dậy ý thức của những con người từng đánh mất, để những chuyến thăm về sau, Trường Sa không phải “gồng mình” như hiện nay.

Kì 1: Họ nói mình ra đảo vì tiền hả chú?

Đón tiếp nồng nhiệt đoàn công tác ra Trường Sa, chúng tôi hào hứng vô cùng. Các chị, cô giáo thì mặc áo dài thướt tha, trẻ con thì mặc áo đầm xòe, lính đảo thì quân phục chỉnh tề; chúng tôi ai cũng nở nụ cười tươi để đón tiếp đoàn. Nhưng vô tình nghe câu nói của người đàn ông đi trong đoàn bàn tán: “Trường Sa sướng thấy mồ, ở đây cái gì cũng có. Ở đất liền thì có bà con thiếu ăn, đi ăn xin chứ ngoài đây, con nít có thiếu gì đâu, người dân, lính đảo có thiếu gì đâu mà báo chí rùm ben nói ở đây khổ. Nhà nước mà cho tôi ra đây, tôi ra liền”, gương mặt tươi vui của tôi chuyển sang héo hắt. Tôi nghe mà thất vọng vô cùng.

Một chuyến tàu đưa đoàn công tác và chuyển quà ra Trường Sa

Chẳng hiểu, người đàn ông này đã xin được “chiếc vé” ra Trường Sa như thế nào. Tôi đoán là, người đàn ông này chẳng có “thành ý” gì hoặc yêu thương gì khi ra Trường Sa. Ông phát ngôn ra câu: “Nhà nước mà cho tôi ra đây, tôi ra liền” thì rõ ràng, ông đang nghĩ người dân trên đảo ra Trường Sa để hưởng thụ?! Rõ ràng, ông không hiểu gì về khó khăn, không hiểu gì về lý do vì sao chúng tôi, những người yêu đất nước lại có mặt tại quần đảo thiêng liêng này.

Ông nhìn thấy nhà dân được nhà nước xây tinh tươm, kiên cố cho công dân Trường Sa ở, ông đã vội nói là họ “sướng”. Nhìn thấy, người dân đánh cá, câu mực được khấm khá, ông đã vội nói, cuộc sống ở đây “như tiên”. Ông nhìn thấy lũ con nít ăn kẹo, được Việt kiều cho bánh trái, ông đã vội nói chúng chẳng thiếu gì. Nhưng ông có biết ở đảo chúng tôi rất hiếm rau, hiếm thực phẩm tươi (ngoài mực, cá), còn lại tất cả là đồ hộp! Ông có biết rằng nơi các em chơi đùa, nơi các em ngồi ăn cơm – nơi mà ông nói “gió mát mẻ” chính là ụ pháo sẵn sàng nhả đạn vào kẻ thù. Ông có biết, từ cái họng súng đó đến đảo chìm – nơi kẻ thù đang chiếm đóng trái phép chỉ cách 10, 20 hải lý? Như thế thì có sướng không – thưa ông?

Các chiến sĩ và trẻ em trên đảo Sinh Tồn, quần đảo Trường Sa

Ông có biết, từ lúc ông cùng đoàn công tác bước chân lên đảo, anh em lính đảo, canh gác gara phải làm việc như thế nào để đảm bảo an toàn cho cả đoàn người lên đảo thăm dân quân không? Lúc ông lòng vòng khắp đảo để chụp hình tự sướng, ông có biết phía bên kia, kẻ thù đang lia ống dòm sang đảo của mình đang canh giữ không? Có lẽ là ông không đủ nhận thức để biết đều đó đâu! Anh em lính đảo chúng tôi vừa quan sát địch bên ngoài, lại vừa phải dõi theo ông, vì có những nơi, những khu quân sự cấm vào, cấm chụp hình, ông đã lia máy lia lịa.

Cô giáo Bùi Thị Nhung và các em học sinh sau giờ tan trường ở đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: Trọng Thiết.

Ông lên đảo chỉ vài ba tiếng, ông đã than nóng, rát mặt nhưng ông có biết, hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm chúng tôi, người dân, trẻ em đã sống với khí hậu khắc nghiệt như thế đấy. Để có nước mời các ông, chúng tôi đã “thắt bụng” vét nước từ ụ chứa ra đấy. Trường Sa không có nước ngọt, tất cả đều là nước mưa. Ông nghĩ xem, phải hứng nước mưa, chắt chiu từng giọt nước, thì cực như thế nào?

Các chiến sĩ gồng mình chuyển đá xây dựng Trường Sa - Ảnh:X.HẢI

Bà con ở đất liền có người không biết cuộc sống ở Trường Sa, nơi đầu sóng ngọn gió vất vả như thế nào đã đành; còn ông, nếu đã ra đến đảo mà cũng không biết, không cảm nhận được thì thật là đáng trách. Chẳng lẽ, để ông ra Trường Sa thêm một lần nữa mới thấu hiểu sao? Một chuyến đi, mỗi con người tiêu tốn ngân sách của nhà nước đến hàng chục triệu đồng, một số tiền không nhỏ. Thế nhưng để những con người như thế này ra đảo sẽ giúp được gì cho đất nước. Thiết nghĩ các trưởng đoàn công tác nên siết chặt khâu “tặng vé” cho đi như thế này. Hãy dành những tấm vé thật sự có ý nghĩa này cho những ai thật tâm, nhiệt huyết và khát khao đến với Trường Sa thật sự!

Tuần tra bảo vệ đảo

Nếu có thời gian, chắc chắn tôi sẽ hát cho ông nghe bài “Hành khúc chiến sĩ Trường Sa”. Nhưng tôi không chắc rằng, khi nghe những câu: “Ta là chiến sĩ trên đảo Trường Sa. Giữa báo tố phong ba đảo vẫn là nhà. Theo tiếng gọi của quê hương đất nước. Cùng về đây chung lòng bảo vệ đảo Trường Sa. Tổ quốc gọi ta đi – vinh quang người chiến sĩ. Ta đi giữ mãi niềm tin – sắc son của người lính. Dòng máu nghìn năm xưa – in nghiệng hồn sông núi. Trong tim ấm mãi tình thương – biển cả là quê hương”, ông sẽ thẩm thấu được nội dung của bài hát và thay đổi tư tưởng lệch lạc của mình!

CTV Muối mặn Trường Sa.

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyenthanhnghi.org